Bài viết tuổi học trò

Nắng hạ. Những tia đầu tiên ánh lên trang vở còn chưa khô màu mực. Và ẩn đâu trong những tàn lá xanh ấy, có những nàng vũ công dần xòe chiếc váy đỏ rực của mình ra, như một điệu ba lê trong bản nhạc ve sầu du dương.

 Đôi mắt tôi chợt thoáng nhuốm màu buồn, một mảng mà


Xe đẩy cho bé

u nhẹ thôi mà không hiểu sao khóe mắt cứ rưng rưng…

Tôi lắng mình xuống, dường như tôi nghe văng vẳng đâu đây một bài hát chia tay mà chú ve sầu ngoài khung cửa đang cất lên.

Sắp đến rồi! Sắp chia tay thật rồi sao!

Tôi còn nhớ rõ từng giọt nắng mùa thu hôm nào phủ nhẹ trên vai ngày tựu trường. Ấy, tôi tưởng dường như nó vừa mới xảy ra hôm qua thôi. Một cái chớp mắt, là dòng thời gian cứ xoáy liên hồi.

Chút gì đó hiện lên trong đầu tôi, những kỷ niệm mà bạn bè đã trao tặng tôi… Ngày mà các bạn cho tôi nụ cười đầu tiên thực sự vui vẻ của năm học cuối dưới mái trường trung học cơ sở, là một ngày tôi phóng nhanh chiếc xe đạp qua phố, rồi chợt nghe tiếng gọi: “ Ê Việt, vô ăn kem nè!”.

Kể từ khi chuyển trường về đây, thật sự tôi chưa bao giờ có cảm giác gần gũi với bạn bè như thế cả. Trưa hôm ấy đầy nắng nhưng vị kem mát lạnh cứ hòa quyện cùng những cảm xúc dâng trào trong tôi.

Vị kem của tình bạn đọng mãi trên đầu lưỡi cho đến tận bây giờ, rồi bỗng tự hỏi mình: “ Nụ cười của tình bạn ngọt đến thế sao?”.

Bài viết trước đó Tin giáo dục
Bài viết sau đó Thông tin về cuộc thi VHTT